Đâu cần tìm kiếm xa xôi, hạnh phúc đơn giản chỉ là những bữa cơm gia đình

Đăng bởi Thu Hiền (Đà Nẵng)

11/09/2020 20:51

Hạnh phúc đâu nhất thiết phải là có nhiều tiền, thành công vang dội mà đâu đó chỉ đơn giản là từ những bữa cơm gia đình, được sum vầy đầy đủ thành viên trong nhà, cùng nhau ăn, trò chuyện, chia sẻ. Vậy là đủ vui và ấm áp rồi.

Gia đình mà không có bữa cơm chung thì còn gì là gia đình nữa...

Cầm tờ quyết định về hưu, lòng bỗng dưng rưng rưng muốn khóc. Vậy là từ nay trở thành “tỉ phú” thời gian, chị tự an ủi mình: “ Mình ở nhà làm công việc nội trợ giúp chồng con coi như đền bù khoảng thời gian vùi đầu cho công việc. Mình nghỉ hưu cũng chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống gia đình, có khi cho ôsin nghỉ việc, mình dành thời gian chăm sóc chồng con, bữa cơm gia đình sẽ tốt hơn …”. Chị chỉ muốn về nhà thật nhanh để trông thấy chồng con, cho vơi đi tâm trạng rưng rưng thổn thức này. Vậy mà về tới nhà chờ đến 8 giờ tối mới thấy chồng con xuất hiện đầy đủ. Tự nhiên thấy nóng trong người vậy là chị hét lên: “ Cả cha lẫn con làm gì mà giờ này mới về tới nhà…”. Cả hai cha con nhìn chị đầy ngạc nhiên rồi anh phán: “ Thì hôm nào chả về vào giờ này, tại em ngày nào cũng về nhà muộn nhất, không ăn bữa cơm gia đình nên không biết là phải rồi…”. Chị sường sượng và nhớ lại lâu nay chị chẳng hề quan tâm giờ giấc đi về của chồng con, không tham gia bữa cơm gia đình, đơn giản bởi vì hôm nào chị cũng về nhà muộn nhất...

Sáng hôm sau, chị dậy sớm xuống bếp nấu món điểm tâm cho cả nhà:

- Thích quá! Nhà có người về hưu có khác. Thơm mùi thức ăn từ tinh mơ. Từ nay cả nhà được ăn bữa cơm gia đình ngon rồi. Nhưng hôm nay anh có hẹn ăn điểm tâm với khách hàng, em ăn một mình nhé.

Khi chị đem bữa điểm tâm cho con và nói rất âu yếm:

- Mẹ làm món mà con gái thích nhất đây nè.

- Cảm ơn mẹ nhưng con phải đi làm gấp ngay bây giờ, sáng nay công ty con có cuộc họp quan trọng, con phải đến sớm chuẩn bị tài liệu.

Ngay ngày đầu tiên về hưu chị đã cảm thấy hụt hẫng, chị cũng chẳng buồn ăn sáng một mình, tha thẩn đi quanh ngôi nhà và chợt nhận ra ngôi nhà rộng mênh mông nhưng lạnh lẽo quá chừng. Chị không ngờ một ngày lại dài đến thế, ruột gan cứ cồn cào mong ngóng chồng con tan sở về nhà. Nhưng càng mong thì thời gian như càng chậm lại. Anh thì đi tiếp khách đến 10 giờ đêm mới về trong trạng thái “chân nọ đá chân kia”, còn con gái sau khi tan sở thì đi mua quà và dự tiệc sinh nhật đến 11 giờ đêm mới thấy xuất hiện ở nhà.

Hình như anh cũng nhận ra tâm trạng của chị nên sáng hôm sau trong lúc ăn điểm tâm vội vã đã nói rằng: “Dạo này công việc của anh rất bận, tới giờ nếu không thấy anh về thì cứ ăn cơm trước đi, không cần phải đợi.”

Bỗng nhiên chị nổi cáu:

- Gia đình mà không có bữa cơm chung thì còn gì là gia đình nữa...

Ngồi chơi mãi rồi cũng chán. Tâm trạng chị không nguôi nhớ nơi làm việc cũ . Nhớ những lần có người được tăng lương là cả nhóm kéo nhau đi shopping, ăn quán. Chị bèn gọi điện đến công ty nhưng sau lời chào hỏi rối rít của đám nhân viên cũ, chị cảm nhận được sự giả dối, nhạt nhẽo và lòng chị tràn đầy thất vọng.

Không cần năn nỉ thì bây giờ cả hai cha con đều đăng ký ăn ngày ba bữa

Anh rất thương vợ và hiểu tâm lý của vợ nên lẳng lặng nhờ người quen đăng ký cho chị theo học một lớp nấu ăn ở câu lạc bộ của phường. Ngay sau buổi thực hành món ăn đầu tiên chị đã thấy phấn khởi, bởi lẽ vì thế mà chồng con cũng tranh thủ về nhà ăn bữa cơm chị nấu. Thực sự thì tính chất đặc thù nghề nghiệp của hai cha con không cho phép nhà chị ngày nào cũng có một bữa cơm gia đình.

Đùng một cái, phát sinh dịch cúm corona, không cần năn nỉ thì bây giờ cả hai cha con đều đăng ký ăn ngày ba bữa. Dù bận rộn nhưng chị rất vui, đã lâu cả nhà mới có cảm giác sum vầy mỗi ngày, hạnh phúc nhỏ bé vào mùa dịch Covid-19 nhiều sợ hãi. Một niềm vui giản dị, chị không phải mong ngóng hai cha con đi làm về như trước đây.

Dịch Covid-19 rồi đến ngày phải chấm dứt. Thời gian ba bữa cơm bên gia đình cũng sẽ qua đi. Trong quãng đường tiếp theo, có thể sẽ chẳng còn bữa cơm hàng ngày đặc biệt như bây giờ, nghĩ tới chị cảm thấy muôn vàn bí bách không biết sẽ như thế nào. Hai cha con hiểu được nỗi lo của chị, cùng hứa sẽ cố gắng. Như một thói quen tốt, tuy quán xá đã mở cửa trở lại nhưng hai cha con vẫn đăng ký ăn ngày ba bữa, không nói cũng đủ biết chị vui đến cỡ nào.

Mong rằng trong mỗi gia đình hiện đại ngày nay, sẽ luôn giữ gìn được những truyền thống tốt đẹp về bữa cơm gia đình, đó là nét duyên văn hóa trong mỗi con người Việt Nam …

Hạnh phúc nhất những ngày qua là bữa cơm gia đình Hạnh phúc nhất những ngày qua là bữa cơm gia đình

Trải qua những ngày không lân la hàng quán, chúng ta mới nhận ra, quý giá nhất là khoảnh khắc cơm nhà. Hạnh phúc chẳng phải tìm đâu xa xôi, chỉ cần một bữa cơm nhà nóng hổi do chính...

Thu Hiền (Đà Nẵng)
  • 16/08/2020
    HẠNH PHÚC THỜI @.
  • 15/08/2020
    Hạnh phúc giản dị